• :
  • :

Khi World Cup trở thành khát vọng với bóng đá nữ Việt Nam

Trên dòng chảy 80 năm của ngành thể thao Việt Nam, bóng đá nữ có cho mình gần 30 năm với những đóng góp không nhỏ cùng khát vọng chạm tới World Cup.

Vào năm 2022, thời điểm đội tuyển bóng đá nữ quốc gia giành tấm vé đến World Cup 2023, chắc hẳn không ít người ngoảnh đầu nhìn lại đoạn đường đã qua và thốt lên “Không thể tin được!”.

Bởi, với hành trình 25 năm, với xuất phát điểm từ nền đất của “bóng đá hoa học trò”, với những khó khăn khó diễn tả bằng lời, sự trưởng thành của các thế hệ cầu thủ nữ Việt Nam thực sự đáng nể, đáng ghi nhận. Và đáng tự hào.

Tuyển nữ Việt Nam lần đầu tiên dự kỳ World Cup 2023 tại New Zealand. Ảnh: Đức Đồng
Tuyển bóng đá nữ Việt Nam lần đầu tiên dự kỳ World Cup 2023 tại New Zealand. Ảnh: Đức Đồng

Xuất phát điểm

Thực ra, như những người làm thể thao ngày trước còn nhớ, ý tưởng về bóng đá nữ ở Việt Nam xuất hiện từ năm 1984, nhưng đến năm 1990 mới bắt đầu có hình hài bằng các đội bóng ở Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh.

Và phải 7 năm sau, đội tuyển nữ quốc gia mới được thành lập để tham dự SEA Games. Cảm giác thì không quá dài, nhưng với mọi góc độ, từ trang thiết bị tập luyện, thi đấu, cơ sở vật chất cho đến rào cản định kiến xã hội, 7 năm đó là một hành trình đủ để tóm tắt câu chuyện của bóng đá nữ Việt Nam và giải thích vì sao những “nữ chiến binh rồng vàng” lại mạnh mẽ, kiên cường đến vậy.

Cho đến giờ, nhiều người, trong đó có huấn luyện viên Mai Đức Chung và các thế hệ cầu thủ, vẫn chia sẻ những kỷ niệm, vẫn gợi lại những ký ức của thời ký “sơ khai” đó.

Dĩ nhiên, vào thời điểm đó, làm gì có ai nói đến World Cup (Giải bóng đá nữ vô địch thế giới lần đầu tiên tổ chức vào năm 1991). Thậm chí còn không nghe tên, không biết hình hài ra sao trong điều kiện thông tin thiếu thốn, truyền thông chưa phát triển như ngày nay.

Nhưng có thể nói, tấm huy chương đồng ngay trong lần đầu tiên “ra khơi” (SEA Games 19 ở Indonesia) là một dấu hiệu rõ ràng về tiềm năng của bóng đá nữ Việt Nam để có thể phát triển. Thực tế đã chứng minh.

Tuyển nữ Việt Nam nhiều lần giành huy chương vàng SEA Games. Ảnh: Minh Dân
Tuyển nữ Việt Nam nhiều lần giành huy chương vàng SEA Games. Ảnh: Minh Dân

Thống trị Đông Nam Á

Từ việc tham gia sân chơi khu vực muộn, rồi chứng kiến sự áp đảo của bóng đá nữ Thái Lan, hay các đối thủ mạnh như Myanmar, Philippines, bóng đá nữ Việt Nam vươn lên mạnh mẽ. Lần đầu tiên vô địch SEA Games năm 2001, rồi 4 năm sau san bằng số lần vô địch của tuyển nữ Thái Lan (3).

Từ năm 2017 đến 2023, tuyển bóng đá nữ Việt Nam lập kỷ lục với 4 chức vô địch SEA Games liên tiếp, nâng tổng số lần giành huy chương vàng lên 8, trong khi Thái Lan chững lại từ năm 2013, với 5 lần vô địch.

Cùng với đó là 3 chức vô địch Giải bóng đá nữ Đông Nam Á. Mặc dù thành tích tại Asian Cup và ASIAD chưa tốt, nhưng việc góp mặt thường xuyên ở các sự kiện này là những cơ hội để các cầu thủ học hỏi, phát triển sự nghiệp tốt.

Khát vọng World Cup

Sân chơi châu lục thực sự vẫn quá tầm với của bóng đá nữ Việt Nam để mơ về thành tích, nhưng vào giữa thập niên thứ hai của thế kỷ 21, khi FIFA quyết định nâng số đội tham dự vòng chung kết World Cup lên 24, bóng đá nữ Việt Nam bắt đầu nhìn thấy cơ hội.

Thực tế, một lần nữa, chứng minh sức mạnh phi thường của phụ nữ Việt Nam. Chỉ cần nhắc lại tấm vé đến World Cup 2023 được giành lấy trong bối cảnh quá nhiều khó khăn trong đại dịch COVID-19 là đủ.

Bóng đá nữ không được quan tâm nhiều như đồng nghiệp nam, nhưng các thế hệ tuyển thủ có thể tự hào về hành trình từ đắp nền, xây móng, gây dựng, để cùng đội U20 nam, đội tuyển futsal nam chạm đến giấc mơ World Cup. Giấc mơ trở thành sự thật.

Thực lực đã lên đến một nấc thang nhất định, khát vọng World Cup trở thành một thứ rất thực tế, không còn viển vông nữa, với hành trình vòng loại có thể “nhìn thấy” thông qua Asian Cup.

a
Lứa cầu thủ trẻ như Trần Thị Duyên, Vạn Sự, Thanh Nhã... đang từng bước tiếp nối thành công của các đàn chị. Ảnh: Mai Hương

Tuy vậy, trong sự thăng hoa về cảm xúc, thất bại tại Asian Cup 2026 vừa qua để lại sự tiếc nuối, nhưng đồng thời gióng mạnh hơn hồi chuông cảnh báo về mục tiêu phát triển bóng đá nữ cần bền vững hơn, thay vì chạy theo giai đoạn ngắn hạn.

Thực ra, cảnh báo đã đến từ Giải vô địch Đông Nam Á và SEA Games trong năm 2025, để dẫn đến câu chuyện lực lượng.

Khó khăn vẫn còn rất lớn, từ sự quan tâm ít ỏi cho đến Giải vô địch quốc gia thiếu nhiều tính cạnh tranh, địa phương phát triển bóng đá nữ chưa nhiều, vẫn cần thực hiện đồng thời các giải pháp, trong đó có tập trung đào tạo các lứa U… nhưng không còn cách nào khác, khát vọng phải biến thành hành động.

Có mục tiêu là có con đường, bằng các giải pháp thực tế, phù hợp.

Trong quá nhiều gian khó còn phát triển mạnh, không lý do gì để hiện tại không thể phát triển vững, để sự hiện diện tại World Cup thường xuyên hơn.